Nói xong câu ấy, lão tăng và Thủy Công Chi trong hậu viện đều biến mất.
Loại lời nhảm nhí ấy rõ ràng là coi tiểu yêu và gia sư như trẻ lên ba mà lừa gạt!
Thủy Công Chi là thứ gia sư ta vất vả lắm mới có được, mà Chu Chấn lại không phải long chủng, có lấy được cũng vô dụng. Còn mong tiền bối từ bi, thay bọn ta phân xử!”
Chu Chấn nghe vậy tất nhiên kêu oan thấu trời, miệng lại không ngừng thề thốt.




